Đăng Nhập

                       Theo dõi Congiỏilắm! trên Facebook    Theo dõi Congiỏilắm! trên Google+    Theo dõi Congiỏilắm! trên Twitter

 

Ăn là thưởng thức chứ không không phải là nhiệm vụ của trẻ nhỏ

  • Ngày đăng:

 

Thông thường buổi trưa ngủ dậy, mẹ cho bé Linh Anh 2 tuổi uống sữa, ăn bánh ngọt và ăn thạch. Sáng hôm đấy, bé Linh Anh ngủ dậy muộn hơn thường lệ, mặt trời đã lên cao, bé nghĩ là buổi trưa nên đòi ăn thạch. Mẹ nói cho bé biết bây giờ là buổi sáng, nhưng bé vẫn cứ đòi ăn. Mẹ bèn hứa, lúc nào ăn sáng xong mẹ sẽ cho con ăn thạch. Bữa sáng đấy, bé ăn rất uể oải, chỉ mong ăn xong để ăn thạch. Vừa ăn mẹ vừa động viên: "Con ăn nhanh xong đi để còn ăn thạch, nếu không ăn hết mẹ không cho ăn thạch đâu". Nhưng cuối cùng bé cũng bỏ dở bữa sáng. Mẹ thấy thế rất buồn, nói với bé: “Con không ăn hết bữa sáng, mẹ không cho ăn thạch nữa. Bây giờ con lên phòng học bài nhé". Bé Linh Anh tỏ ra rất buồn.

lam the nao de giup con tu giac trong viec an uong1

Ăn uống là một hoạt động mang tính bản năng của con người nhằm cung cấp năng lượng cho cơ thể hoạt động. Để việc ăn uống diễn ra một cách tự nhiên, tạo hóa đã sinh ra các giác quan như thị giác, khứu giác và vị giác giúp chúng ta cảm nhận sự hấp dẫn của các món ăn trước và trong lúc ăn. Trong số các giác quan này, vị giác đã phát triển ngay từ khi trẻ ra đời. Trong lần đầu tiên bú mẹ, trẻ đã có thể cảm nhận được phần nào vị ngọt của những giọt sữa mẹ rồi. Lớn dần lên, những giác quan như thị giác, khứu giác sẽ giúp con người hoàn thiện khả năng cảm nhận sự hấp dẫn của thức ăn. Không những thế, cảm giác đói cũng giúp chúng ta ăn ngon miệng hơn. Với trẻ nhỏ, cảm giác đói còn mạnh hơn và nhạy hơn người lớn, bất kỳ khi nào đói là chúng đòi ăn ngay, chứ không thể kìm nén được. Vì thế, hoàn toàn không có lý do gì để ép trẻ ăn, nếu món ăn đủ hấp dẫn và đúng lúc. Nếu biết tác động vào tâm lý trẻ, thì mỗi bữa ăn sẽ là một lần thưởng thức, như là phần thưởng cho trẻ chứ không phải là một nghĩa vụ. Chỉ khi trẻ có hứng thú ăn thì mới hình thành nên ý thức ăn chủ động.

 

Trong tình huống trên, người mẹ đã ép cố ép con ăn khi con không thực sự muốn ăn. Việc ép trẻ ăn sẽ đi ngược lại với các chức năng tạo hóa đã sinh ra. Nếu trẻ đang no mà cho ăn thì sẽ làm mất giá trị của cảm giác đói. Còn nếu món ăn không ngon, mà bắt trẻ ăn thì sẽ làm mất giá trị cảm nhận thức ăn của các giác quan, dần dần những chức năng này sẽ mai một đi. Trẻ không ăn no hay không ăn một bữa cũng không sao cả, bữa sau trẻ sẽ ăn nhiều hơn. Cũng giống như người lớn, không phải lúc nào chúng ta cũng muốn ăn, đặc biệt những lúc đau ốm hay tâm lý không thoải mái, vì những lúc đấy, các giác quan như đã nói ở trên không hoạt động đúng với chức năng của nó. Do đó, bố mẹ nên tạo bầu không khí vui vẻ cho trẻ trước và trong lúc ăn, nên để ý đến cảm giác của con khi cho con ăn, nếu trẻ mệt mỏi thì không nên ép trẻ ăn nhiều. 

Việc ăn quá no cũng không phải là điều tốt, điều này đúng cho cả người lớn chứ không riêng gì trẻ con. Nên cho trẻ ăn vừa đủ để trẻ còn thấy đói khi đến bữa tiếp theo. Mặc dù cùng tuổi hay cân nặng bằng nhau, nhưng không phải trẻ nào cũng cần một lượng thức ăn như nhau. Thông qua việc cho con ăn, bố mẹ sẽ biết lượng thức ăn như thế nào là đủ cho con mình. Bất cứ lúc nào trẻ không muốn ăn nữa thì bố mẹ phải dừng lại.

Ở ví dụ trên, người mẹ còn mắc một sai lầm nữa là lấy thạch ra làm phần thưởng cho con ăn. Không chỉ ăn uống mà trong bất kỳ việc gì khác, nếu lấy phần thưởng để dụ trẻ thì trẻ sẽ không để tâm đến việc mình làm mà chỉ nghĩ đến phần thưởng. Bé Linh Anh thích ăn thạch vào buổi sáng hôm đấy có thể xem là một ngoại lệ, mẹ có thể cho con ăn thạch, sau đấy cho bé ăn bữa sáng ít hơn mọi ngày. Có thể việc thay đổi giờ giấc sinh hoạt hôm đấy ít nhiều đã ảnh hưởng đến sức khỏe và đồng hồ sinh học của bé.

Ngoài ra, mẹ cũng không nên phạt khi trẻ không ăn. Trong ví dụ trên, mẹ đã lấy việc học ra để làm hình phạt vì trẻ không ăn. Việc này, một lần nữa lại làm cho bé có cảm giác ăn uống là bổn phận chứ không phải là điều thú vị. Hơn nữa, hình phạt là việc học sẽ làm cho bé cảm nhận học là việc nặng nhọc, dần dần sẽ ác cảm với việc này.

Nếu cho trẻ ăn vừa đủ, đúng giờ, chuẩn bị thức ăn thơm ngon, tạo bầu không khi vui vẻ, để trẻ có cảm giác đói trước mỗi bữa ăn thì hoàn toàn có thể biến những bữa ăn nặng nề trở thành những lần thưởng thức đối với trẻ. Mỗi khi trẻ có thái độ uể oải khi ăn, bố mẹ nên hỏi xem con có muốn ăn nữa không. Nếu con trả lời không thì không cho con ăn nữa. Phải cho con hiểu, ăn là quyền lợi của con, chứ không phải là trách nhiệm. Thay vì những câu nói như: “Con phải ăn cơm” “Con nên ăn cơm”… với thái độ ra lệnh nặng nề, bố mẹ có thể nói: “Hôm nay bố cho cả nhà ăn một món rất ngon…”, “Trưa nay, con sẽ được ăn món con rất thích…”, “Mẹ học được cách chế biến một món mới, bữa chiều, mẹ sẽ cho cả nhà thưởng thức”… Dần dần, nói đến ăn, trẻ sẽ nghĩ đấy là phần thưởng, chứ không phải là nhiệm vụ.

 

Minh Hải

 

Bài viết liên quan:

Bài viết liên quan:

 

Video chọn lọc

Video chọn lọc